Vì dục vọng thấp hèn, anh ta đã cưỡng bức tôi, gieo tội lỗi trong bụng tôi. Tuyệt vọng, đau đớn, tôi phải âm thầm đi phá thai một mình mà không thể tố cáo anh ta – người chồng yêu thương của chị tôi.
Cận cảnh cô gái xấu xí tự nhận mình là...tiên nữ Trung Quốc
Lên cơn “động kinh”, tài xế xe khách khỏa thân làm loạn cây xăng
Giáo viên nhận án tử hình vì cưỡng hiếp hai nữ sinh tiểu học
Chiều nay, khi nhìn chị Hai bụng bầu vượt mặt lăng xăng chuẩn bị đồ đạc cho chuyến “du lịch” tuần tới của tôi, tôi chỉ muốn ôm chị khóc thật to, cầu xin chị tha thứ mà không dám. Tôi thương chị, thương thân, thương đứa bé chị mang trong mình và thương cả “tội lỗi” trong bụng tôi nữa.
Mọi chuyện bắt đầu từ cách đây 6 năm, mẹ tôi bị tai nạn giao thông đột ngột qua đời, bố tôi lấy vợ mới rồi có con riêng. Nỗi đau mất mẹ đột ngột, gia đình đang ấm êm thì li tán, bố trở thành bố người ta, tôi bị trầm cảm một thời gian dài. Chị Hai đã đưa cả hai chị em về quê ngoại sinh sống. Chị đi làm quần quật để để chữa bệnh cho tôi. Khi lấy chồng, chị còn yêu cầu phải đưa tôi đến sống cùng. Chị lo lắng, yêu thương, chăm sóc tôi, dành cho tôi tất cả tình thương của bố, mẹ và chị cộng lại. Anh rể cũng đối xử với tôi rất tốt, luôn quan tâm chăm sóc đúng mực. Ở bên gia đình anh chị, tôi đã lại tìm được hơi ấm gia đình.
Điều tồi tệ lại xảy ra khi mẹ kế thông báo bố tôi mất vì ung thư. Chị Hai đang mang bầu nên tôi và anh rể về chịu tang. Đã 6 năm trôi qua, tôi cứ nghĩ rằng mình rất giận bố nhưng khi nhìn di ảnh của ông, tôi mới biết tôi yêu bố đến nhường nào. Lúc này tôi cũng mới biết, bố cũng yêu thương chúng tôi rất nhiều.
Suốt bao năm qua, đặc biệt từ khi biết tin mình mang căn bệnh hiểm nghèo, ông mong từng ngày từng đêm gặp lại chị em tôi nhưng lại không dám, sợ tôi sẽ trở bệnh. Tôi khóc rất nhiều, ân hận rất nhiều. Tôi lao vào uống rượu để quên đi nỗi nhớ bố, nhớ mẹ, quên đi những nỗi đau giày vò bản thân, uống rồi lại uống đến bất tỉnh nhân sự. Tôi không còn biết gì cho đến khi tỉnh lại thấy mình đang nằm cạnh anh rể. Có lẽ suốt cuộc đời tôi không bao giờ quên những hình ảnh khủng khiếp ấy, tôi và người chồng chị gái yêu thương nhất của mình không mảnh vải che thân trong căn phòng ngập tràn mùi rượu, mùi mồ hôi, mùi tình dục, trong đầu ong ong tiếng kèn đám tang ma ai oán.
Tôi tỉnh dậy bên cạnh anh rể, trên người không một mảnh vải che thân.
Tôi không thể nào tiếp nhận được bất kì lời giải thích, cầu xin tha thứ của anh rể. Mọi niềm đau đã vỡ vụn khiến tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ tận ngày về bên chị. Chị nhìn thấy tôi như vậy rất lo lắng, tưởng tôi thương tâm bố quá đến mức bệnh tái phát. Chị càng chăm sóc tôi cẩn thận hơn, anh rể cũng theo sát tôi chặt chẽ hơn. Anh ta cũng chính là người phát hiện ra tôi mang thai và sắp xếp cho tôi “đi du lịch” thực chất là bắt tôi đi phá thai. Tôi làm theo lời anh ta như một con rối, cố gắng tỏ ra bình thường để chị cho phép tôi đi xa. Tôi không biết mình có thể gắng gượng được đến lúc rời khỏi chị gái, dứt bỏ đứa con đáng thương này không khi đêm ngày ám ảnh bởi tiếng thở dài lo lắng của chị, tiếng than khóc của con trẻ, dáng mong ngóng hờn nhớ thương của bố và ánh mắt theo dõi chằm chằm của anh rể…
Tôi không thể sống cùng mái nhà với anh ta thêm được nữa. Tôi biết tôi đã làm khổ chị tôi quá nhiều nên tôi cố chịu đựng không tố cáo anh ta tội đã cưỡng bức tôi. Nhưng chuyện tôi phá thai, tôi biết khó mà giấu được chị. Rồi chị tôi sẽ ra sao, đứa con chị đang mang sẽ ra sao nếu biết người chồng mà chị thương yêu, tôn trọng hết mực đã phá nát đời tôi. Tôi không biết làm thế nào để giải thoát cho mình, cho chị tôi bây giờ…
Minh Minh